۩๑๑๑๑๑ Forum Lớp 36CDVT3 ๑๑๑๑๑۩

۩۩۩ Trường Cao Đẳng Điện Tử-Điện Lạnh HN ۩۩۩
 
IndexCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Âm nhạc
Latest topics
Top posters
nhiptim.qh (90)
 
Admin (50)
 
wind.south (47)
 
manh912009 (31)
 
hoangnam.net (27)
 
khongminhnam (19)
 
phuongnguyen (14)
 
huyhoangyb (12)
 
nguyensylinh36cdvt3 (9)
 
nghia_nd (7)
 
December 2016
MonTueWedThuFriSatSun
   1234
567891011
12131415161718
19202122232425
262728293031 
CalendarCalendar
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search

Share | 
 

 Nếu ngày ấy trời không mưa

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
nhiptim.qh
Trung Úy
Trung Úy


Tổng số bài gửi : 90
Points : 210
Reputation : 0
Join date : 12/11/2010
Age : 25
Đến từ : Quất Lâm

Bài gửiTiêu đề: Nếu ngày ấy trời không mưa   3/12/2010, 16:42

Tôi nói: “Những cơn mưa đâu có tội tình gì, mà chỉ là hiện tượng bình thường của đất trời. Em hãy ghét người đàn ông đã làm cho em đau đớn đó”. Em mím môi: “Nhưng em vẫn ghét những cơn mưa”. Ừ, thì em hãy ghét những cơn mưa đi.

Cuộc sống của em là riêng của em nhưng vui buồn là riêng những hân hoan. Tôi đứng bên ngoài một thời thiếu nữ còn hồn nhiên của em. Khi đó, tôi không biết rằng em đã gặp một cơn mưa. Và cơn mưa đẩy em đến một mối tình thương đau.

Em kể, hôm đó em đem cháo tới bệnh viện vì chị em đau nặng. Gia đình em ở tận một vùng quê xa, nơi đó ngày xưa người ta gọi là Khu kinh tế mới. Những năm đầu giải phóng, kinh tế đất nước gặp vô vàn khó khăn, tất nhiên, nhiều gia đình cũng gặp khó khăn. Việc khuyến khích những gia đình đến những vùng đất mới lập nghiệp khi ấy là phong trào, vì thế mà ba mẹ em đã lên vùng đất có tên gọi là Đất Sét. Em nói đùa là không hiểu sao người ta gọi Khu kinh tế mới ấy tên là Đất Sét, vì em chỉ thấy đất ở đấy hai màu trắng và nâu, chưa kể đến là rất nhiều đá sỏi.

Em sinh ra ở miền đất ấy khi gia đình đã trải qua bao nhiêu thăng trầm của cuộc sống mà em không thể nào hình dung nổi. Ở vùng kinh tế mới ấy, ba em đã đi trồng cây, làm lúa và lên rừng chặt củi về bán cho đến khi em ra đời thì mẹ mở được một hàng tạp hóa nhỏ phục vụ người trong xóm. Em 15 tuổi thì ba bị tai nạn, thế là cả nhà em gồm có ba chị gái và mẹ trở thành những người trong “Ngôi nhà không có đàn ông”.

Mất ba là mất đi trụ cột của gia đình, em phải bỏ dở dang việc học, phụ mẹ bán hàng, cho đến khi chị gái em lấy chồng ở phố, em theo chị ra phố đi học lại. Để có tiền đi học, ban đêm em làm việc phụ bàn ở một nhà hàng, nhờ thế mà cũng đỡ gánh nặng cho mẹ, vì hàng tạp hóa của mẹ bán càng ngày càng cạn vốn, vì sổ nợ cứ ghi chất chồng, không thấy ai đem tiền tới trả.

- Tối hôm đó mưa dễ sợ, mưa mù đất mù trời. Em không hiểu tại sao cả ngày trời nắng ran, thế mà buổi tối mưa lại dễ sợ như thế. Thế là em bị mắc kẹt, không thể nào đi tiếp. Em chỉ kịp trú ở một hiên nhà nhỏ xíu, cái hiên nhà nhỏ như cái nắm tay... Em đưa bàn tay xinh đẹp của em ra. Bàn tay với những ngón búp măng xinh xinh, khi khum lại đẹp ơi là đẹp.

- Hiên nhà nhỏ như nắm tay như thế, lại tới hai người cùng trú mưa. Nếu hai người không đứng gần nhau thì cả hai cùng bị ướt như chuột lụt... Em nói tới đó khiến tôi không khỏi buồn cười, cắt ngay lời em:

- Em có nhìn thấy con chuột lụt bao giờ chưa? Em bẽn lẽn cười:

- Trời ơi, em sợ chuột muốn chết luôn. Em mà thấy con chuột lụt chắc em phải phóng chân thật nhanh, chạy thật xa.

Tình yêu, đó là một từ viết hoa đẹp đẽ từ khi con người có mặt trên trái đất này. Sinh ra, lớn lên và được yêu chắc chắn là hạnh phúc và là giấc mơ của tất cả con người ở trên trần gian này, và dĩ nhiên em không phải là ngoại lệ. Khi em gặp Tuấn trong cơn mưa như trút nước, lúc em cần phải đem tô cháo nóng tới cho chị em nằm trong bệnh viện, có thể là định mệnh. Bởi chỉ cần nhón chân thêm vài chục mét, hay cơn mưa trễ đi vài phút thì có thể em và Tuấn sẽ không trú chung trong một hiên nhà.

Anh ấy bảo em đem xe tới gửi ở quán cà phê gần đó để ảnh chở em đi cho nhanh. Em cứ ngồi sau xe, ảnh trùm áo mưa kín là khỏi ướt. Vậy là hai người trôi mênh mông giữa dòng đời đã gặp nhau như thế. Cơn mưa tưởng là ngăn trở đã trở thành cơn mưa hội ngộ. Thật lạ kỳ cho sự sắp đặt của cuộc sống để lòng người đang buồn muốn khóc trở nên hân hoan.

Sau cơn mưa ấy em có tình yêu. Em biết anh ấy rất yêu em, nhìn vào mắt anh ấy là em hiểu. Đôi mắt ấy như rọi hết cả lòng mình cho người đối diện nhìn thấy.

Hôm ấy, bị mưa, anh ấy lên cơn sốt vì ảnh dành hết cả chiếc áo mưa cho em. Trời ơi, trên thế gian này làm gì có một người đàn ông si tình đến thế. Ảnh bị sốt như thế mà còn gắng gượng cười bảo với em là nếu ảnh không bị bệnh thì làm gì được em yêu.

Em 19 tuổi, nếm vị tình yêu đầu với những hẹn hò cuống quýt, với những con đường với những tán cây xanh nghe đời ngọt lịm. Có Tuấn, em cảm thấy bình yên hơn hết thảy. Ngày của em vội hơn, đêm của em nồng nàn hơn và đôi khi những nụ hôn làm cho em cảm thấy mình đang sống những ngày vô cùng tươi đẹp.

Tôi cũng đã từng yêu. Tôi cũng thuộc lòng câu văn của một nhà văn nữ mà tôi đã đọc: “Thà đau khổ vì tình yêu còn hơn là sống mà không có tình yêu”. Tôi từng yêu một cô gái đỏng đảnh, cô gái ấy có tên của một loài chim thích tung cánh trên bầu trời: Yến.

Tôi đã biết bao lần đợi chờ Yến dưới mưa, nhưng những cơn mưa chờ đợi ấy không níu giữ được tình yêu của tôi. Vì cái Yến cần là bầu trời luôn có những tiếng lao xao của một thành phố lớn, ở nơi ấy Yến có thể trở thành một cô ca sĩ lừng danh, hay ít ra cũng trở thành một người mẫu trong giới thời trang. Yến đã bao lần thử sức ở những cuộc thi nhan sắc, và bấy nhiêu lần Yến thất bại.

Rồi tôi mất Yến cũng vào một chiều mưa, chiều mưa buồn thê thiết khi Yến leo lên một toa tàu. Tiếng còi tàu cho cuộc chia ly đầm đẫm những hạt mưa níu tình tôi về nơi xa lắc ấy. Giờ đây, Yến nằm trong ký ức nhớ thương của tôi mỗi khi tôi ra sân ga tiễn ai đó vào một ngày mưa.

Tôi có một tình yêu thương đau đến nẫu lòng nên tôi hiểu được vết thương lòng của em khi không có Tuấn bên cạnh. Tôi hiểu triết lý nghìn đời của cuộc sống là dẫu lướt quanh ta có vạn người mỗi ngày, mỗi tháng, nhưng mãi mãi đó là đám đông. Mỗi người luôn thường chỉ nhói đau bởi một người nào đó mà định mệnh đã sắp đặt. Tôi không dám hỏi tại sao em và Tuấn chia tay? Câu hỏi ấy chỉ gợi lên vết thương lòng của một chiều mưa nào đó, ở một hiên nhà nào đó mà chỗ trú mưa chỉ vừa đủ cho hai người.

Ly nước cạn. Em uống đến tận đáy ly đá chanh, bên dưới đáy chỉ còn những hạt chanh. Tôi không gặp em trong một ngày mưa, mà là một ngày gió biển thổi lộng. Tóc em bay phả vào gương mặt xinh xinh làm cho tôi nao lòng. Tôi muốn nói với em là cuộc sống vẫn có thể bắt đầu lại bằng một ngày nắng. Tôi muốn nói với em là tôi và em không phải là những người trong đám đông, chỉ lướt qua nhau rồi có thể chẳng bao giờ gặp nhau trong cuộc đời này nữa.

Em xuất hiện trước mặt tôi cũng tình cờ khi em đến cơ quan của tôi để bán bảo hiểm xe máy. Tôi không cần mua món hàng em bán, nhưng điều đó không quan trọng bằng cách là tôi sẽ quen em, nên tôi đã mua. Rồi tôi cũng trở thành cộng tác viên của em để giới thiệu mọi người mua bảo hiểm giúp em.

Tôi nói: “Anh không cần em trích hoa hồng. Anh chỉ xin em ly nước”. Ly nước là cái cớ để nhìn nhau, để lòng òa niềm vui vì bên nhau. Hay là em cho anh lên Đất Sét ghé thăm nhà em nhé. Anh muốn ăn một bữa cơm bằng rau em hái trong vườn nhà?

Em nói:

- Thật không?

- Thật.

- Nhà em nghèo lắm đó. Người ta gọi là nhà quê, anh biết không?

- Biết, nhưng anh thích... nhà quê.

Tôi cũng muốn nói với em là tình yêu không phải so sánh người đó ở trong ngôi nhà nào. Ngôi nhà có người mình yêu thương là ngôi nhà đẹp nhất. Còn Tuấn, anh chàng em gặp trong một cơn mưa tại sao lại lãng quên em để một ngày nào đó, rời khỏi quê hương, ra nước ngoài, đánh rơi mối tình tươi đẹp. Nhưng dù sao, dù đến trễ, nhưng tôi đã không gặp em trong một cơn mưa. Và tôi sắp sửa ngồi so đũa cùng mâm trong căn nhà của em.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Nếu ngày ấy trời không mưa
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
۩๑๑๑๑๑ Forum Lớp 36CDVT3 ๑๑๑๑๑۩ :: Giải Trí :: Cuộc Sống Muôn Màu :: Tình bạn - Tình yêu.-
Chuyển đến